Hai chiếc USB

0
61

Sáng nào cũng vậy, trước giờ đi làm, Diệp Thư lại đứng trước gương, cẩn thận đeo vào cổ hai chiếc USB, một chiếc USB màu đen, rồi chiếc USB màu xanh, và cuối cùng là chiếc thẻ công chức.

Nhiều lần, anh lại bên cô, vòng tay qua eo cô rồi thì thầm “Ai cũng như vợ yêu của anh thì các hàng nữ trang ê sắc ế mất thôi!” “Em dám chắc là họ không ế đâu! Vì làm gì có ai yêu anh như em, làm gì có ai có được hai chiếc USB rất đặc biệt này!…” – Cô cười. Tự tin.

Hai chiếc USB

Dạo đó, cô còn làm ở Công ty A. Anh về làm IT cho cơ quan được 1 tháng thì cũng là lúc cô xin chuyển công tác. 1 tháng – thời gian quá ngắn để anh và cô có thể trò chuyện, tiếp xúc với nhau. Xem nào, 4 lần gặp trong cuộc họp giao ban, 1 lần cô nhờ anh cài chương trình diệt vi rus, 1 lần nhờ anh format chiếc USB, và độ 2-3 lần gật đầu chào nhau trong thang máy. Nói chung, cả cô và anh đều mới chỉ biết tên của nhau. À, có cả tuổi nữa. Vì một lần, trong cuộc họp giao ban, anh đã hỏi “Em tốt nghiệp Đại học lâu chưa?” “Dạ! Em ra trường được hơn 6 năm rồi ạ!” “Ơ! Thế thì chị… hơn em 4 tuổi, em xin lỗi nhé! Tại trông chị trẻ quá! Em lại tưởng chị đang tập sự…”.

Cô có thói quen ở lại cơ quan buổi trưa. Tranh thủ lướt web, check mail và chat chit với mấy cô bạn cũng đang “phòng không”. Trưa nay, vừa mở Yahoo messenger, cô đã thấy một nick lạ xin được add. Cô có một nguyên tắc là với những nick có họ tên, cơ quan, cô sẽ add lại. Hình như là Long Tuấn ở Công ty A. Cô vừa accept, nick có tên longtuan_a vội “nhảy” ra:

– Em chào chị! Chị có nhớ em không?

– Có, nhớ, rất nhớ! Tuấn phải không?

– Vâng, là em. Sao hồi đó chị đi mà không nói với em một câu!

– Thì….

– Chắc tại thấy em mới vào nên “bỏ qua” chứ gì!

– Không phải! Hồi đó, chị vội quá nên chỉ kịp chào Giám đốc và các Phó giám đốc. Các trưởng phó phòng chị cũng không kịp chào. Mãi sau này, chị mới đến chơi và chào được. Mà sao em có nick của chị?

– Bí mật! Mà chị quên em là dân công nghệ thông tin à? Em còn đọc cả blog của chị rồi cơ nhé! Chị của em dạo này trông xinh và trẻ quá! Nhưng nhìn Avatar là em vẫn nhận ra chị Diệp Thư của em.

[irp]

– Thế sao bây giờ mới add nick của chị? Một năm rồi còn gì?

– Hì hì! Chị còn nhớ chiếc USB màu đen chị nhờ em format không? Em vẫn còn cầm đây này. Mấy tháng trước, dọn tủ, em nhìn thấy và bỗng nhớ đến chị. Em chỉ buồn cười vì sự “ngố” của chị. Mỗi cái USB chỉ có một cái đĩa cài riêng. Chị format USB của chị, nhưng chị lại đưa đĩa của anh Toàn cho em, thì làm sao em format được.

Từ hôm đó, trưa nào, Tuấn cũng lên mạng trò chuyện với Diệp Thư. Tuấn kể cô nghe về cơ quan cũ, đồng nghiệp cũ của cô. Tuấn bảo mọi người vẫn tiếc vì ngày đó cô vội vàng quá, dẫu rằng việc gia đình cũng rất quan trọng, nhưng thực sự cô làm ở đó rất tốt, rất hợp. Rồi Tuấn kể cô nghe chuyện gia đình, chuyện riêng của Tuấn… Và bao giờ cũng vậy, cứ mỗi lần chat, Tuấn lại không quên hỏi cô trưa nay ăn gì? Ăn được mấy bát? Có ngon miệng không? Phải ăn nhiều cho khỏe! Sáng chị đi làm có bị tắc đường không? Nhớ đi cẩn thận nhé! Cô thấy vui vì được chia sẻ.

Tuấn còn kể rằng cậu đang thuê nhà bên Gia Lâm. Một mình nên chỉ toàn cơm bờ cơm bụi. Cô bỗng nảy ra ý định sẽ đến thăm cậu em đồng nghiệp và làm một bữa liên hoan nho nhỏ chiêu đãi Tuấn. Vả lại, cô cũng chưa bao giờ đi xe máy một mình qua cầu Chương Dương. Cô thấy háo hức.

Biết ý định của cô, Tuấn cũng háo hức không kém :

– Chị sang em chơi nhé! Tiện thể dọn dẹp cho em với! Chứ nam giới ở một mình cũng luộm thuộm lắm!

– Mình sẽ làm món gì ăn em nhỉ!

– Bún sườn chị nhé! Lâu lắm rồi em không được ăn món đó.

Lời gợi ý của Tuấn thật trúng ý cô. Quả thực, cô cũng đã nghĩ đến món đó. Vừa là sở thích mà cũng là món “tủ” của cô.

Sáng thứ 7, cô dậy sớm đi chợ. Mua nào sườn, dọc mùng, cà chua, hành, ngổ, mùi tàu, sấu, nào mắm, muối, gia vị, dấm, tương ớt…Vậy mà loay hoay một lúc cũng phải hơn 9h sáng cô mới qua được cầu Chương Dương. Xuống Nguyễn Văn Cừ, rẽ trái, đây rồi, ngõ vào nhà Tuấn đây rồi.

Cô đừng đầu ngõ, gọi điện cho Tuấn. Cô ngỡ ngàng khi đứng trước mình không phải là một cậu Tuấn đen đen và gầy gầy ngày nào. Trông Tuấn khác quá, trắng và mập hơn trước nhiều. Lại còn rất dí dỏm: “Chà chà, chị gái của em hồi này trông xinh và duyên quá! Ra đường chắc em không nhận ra chị mất. Mà chị mua gì nhiều thế này? Định cho em ăn cả tháng luôn hay sao vậy?”.

Khi chưa sang nhà Tuấn, cô cứ hình dung ra một căn phòng chắc phải rất bừa bộn. Nhưng không phải, thật gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ. Mỗi lần cô nhấp nhổm đứng lên định đi làm bếp, Tuấn lại cười “Chị yên tâm, tẹo nữa hai chị em mình cùng làm, loáng một cái là xong thôi mà! Chị cứ ngồi đây để em nói chuyện đã nào!…”. Lúc vào bếp, cô mới thấy những đồ “gia vị” cô mang theo là thừa, nhà Tuấn có đủ hết rồi.

Tuấn bảo: “Nhà em cái gì cũng có rồi, nhưng cái quan trọng nhất lại chưa có!” “Hihi, chắc tại em kén quá đấy mà!” “Đâu có, các nàng toàn chê em nghèo thôi à! Chê em ở quê thôi à! Chị xem có em nào giới thiệu cho em chị nhé!” “Ừ, để chị xem. Nhưng chị sợ làm mối lái lắm. Bắn súng không nên phải đền đạn thì chết dở!”. Hai chị em vừa tán gẫu vừa làm bếp. Tiếng cười, tiếng nói vang khắp căn phòng.

Bao cảm giác xốn xang bỗng ùa về khi cô ngồi trước máy tính mỗi buổi trưa, sau hôm gặp lại Tuấn. Không biết vì cô không có anh em trai hay vì một lý do nào khác mà cô luôn mong mỏi được trò chuyện cùng Tuấn, được nấu những món ăn ngon và hợp khẩu vị của cậu em trai.

– Chị ơi! Hôm chị đến em vui lắm. Chị về, em buồn hẳn. Lâu lắm rồi, em mới có được cái cảm giác ấm cúng, ngon miệng của một bữa ăn tại nhà như thế. – Cô đang mải mê nhớ lại cuộc gặp với Tuấn hôm thứ 7, thì cậu “nhảy” ra chat – Tuần sau chị đến nữa chị nhé! Mà chị đừng đi chợ từ nhà. Sang đây rồi hai chị em mình đi, chị phải hướng dẫn em chọn đồ để sau này nếu vợ có nhờ còn biết chọn chứ!

– Được rồi! Nhưng theo chị, 1 tháng 1 lần, chị em mình hãy “cải thiện” bữa ăn. Chứ tuần nào cũng cải thiện, chị e là em sẽ chán mất, mà chị cũng hết món “tủ”. Hehe.

1 tháng sau. Hai chị em nấu món canh riêu cua.

1 tháng sau đó. Hai chị em làm món bít tết.

1 tháng sau đó. Chả cá nướng và hành tây tẩm bột

Bao giờ cũng vậy, cứ ăn trưa xong là Tuấn tranh phần rửa bát. Nghỉ ngơi một lát là cậu lại thong dong cùng cô mỗi người một chiếc xe máy đưa cô về nhà. Tuấn bảo “Em phải đưa chị về đến tận nhà mới yên tâm. Chứ nhỡ có anh nào bắt cóc mất chị của em thì lấy ai nấu món ngon cho em ăn”.

Như mọi lần, đến thứ 7 cuối cùng trong tháng, cô lại sang nhà Tuấn. Lần này hai chị em làm món nem cua bể rán. Rán xong nem, đang nhấc chiếc chảo dầu sang mâm bếp bên cạnh thì cô kêu lên “Ối, chết rùi, chị bị bỏng rồi!” – Cô quên không dùng lót tay. “Có chuyện gì thế chị?” – Tuấn đang đứng đằng sau, vội cầm lấy bàn tay của cô, áp vào mang tai cậu. “Ủa, em làm gì thế?” “Chị ơi! Hồi em bé, em thấy mỗi lần mẹ em bị bỏng nhẹ là mẹ lại đưa tay vào mang tai, sẽ đỡ ngay thôi mà!” “Thế bỏng nặng thì làm sao?” “Thì phải đưa vào mang tai của người khác giới” “Đúng là bài thuốc của em…”.

Tuấn bỏ tay cô ra khỏi mang tai mình. “Chết thật! Chị bị nặng rồi! Đợi em chạy ù ra hiệu thuốc mua tuyp thuốc bỏng”. Và Tuấn chạy vội đi. Loắng một cái đã thấy về. “Đây rồi, chị để em bôi cho”.

[irp]

Nhìn Tuấn cẩn thận cắt đầu tuyp thuốc, cẩn thận lấy bông tăm bôi vào tay cho mình, Diệp Thư cảm động lắm! Rồi Tuấn cẩn thận cắt từng chiếc nem cho cô. “Hay để em xúc cho chị nhé! Nhìn chị xúc tay trái kìa, như em bé tập ăn ý, buồn cười lắm” “Không sao mà, chị làm được mà!” Nhưng miếng nem chưa kịp cho vào mồm thì lại rơi tõm xuống bát, nước chấm bắn tung tóe. Hai chị em cười vang. “Hôm nay dù muốn hay không, chị cũng phải để em đưa về rồi. Không những thế, lại còn phải ngồi sau lưng em nữa. Nếu không, làm sao chị mang xe về được nhà?” – Tuấn cười tinh nghịch.

Hai chiếc USB

Chiều thứ hai. Đang lững thững đi bộ ra cổng cơ quan, chợt cô thấy Tuấn đã đứng trước cổng từ bao giờ.

-Tuấn đi đâu thế này?

– Thì em đến đưa chị về mà, tay chị chắc còn đau?

– Chị đi xe ôm cũng được mà!

– À, em có cái này hay lắm! – Nói rồi, Tuấn rút từ trong cặp ra 2 chiếc USB. Cái đen này là ngày trước chị nhờ em format, chị còn nhớ không? Nó không dùng được nữa, nhưng em gửi lại chị, để chị giữ làm kỷ niệm. Còn cái màu xanh, là em tặng chị đó. Thôi, chị lên xe đi. Tối nay về, nhớ thử hộ em cái màu xanh có dùng được không nhé! Sáng mai cho em biết sớm để em còn đổi.

Ăn tối, dọn dẹp xong. Cô lên phòng bật máy tính. Đút chiếc USB vào ổ, cô nhấp lệnh “open”. Có 1 file MP3 mang tên “Bucthutinhdautien”. Cô nhấp đúp vào file, từ trong loa, giọng của ca sĩ Tấn Minh vang lên:

“Khi anh đưa mắt nhìn em qua tấm gương

Ta đã gặp nhau, bối rối thật lâu

Đêm nay dường như những ánh mắt muốn đi kiếm tìm nhau.

Anh muốn nói với em những điều thật lớn lao

Sẽ luôn ở đây, nơi tim anh, tình yêu bất tận

Phút giây anh nghẹn lời, vì biết em yêu anh

Và anh sẽ là người đàn ông của đời em

Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ

…”

Cô mở thêm file word có tên “guidiepthu”. Ngón tay run run, cô di chuột…

“Diệp Thư – em của anh!

Liệu có quá vội vàng khi anh gọi em như vậy? Liệu em có giận khi anh gọi em là “em”. Nhưng quả thật, anh đã rất mến em ngay từ ngày đầu về cơ quan. Anh thực sự ấn tượng bởi sự nhẹ nhàng, và cởi mở của em. Càng ấn tượng hơn khi được trò chuyện với em mỗi buổi trưa ngắn ngủi, được ăn những món ăn do tay em chế biến. Em biết không, chẳng có hôm nào là anh không mong đến buổi trưa để trò chuyện với em. Chẳng có tháng nào là anh không mong đến thứ 7 cuối tháng để được cùng em đi chợ và nấu ăn và đi cùng em trên cây cầu Chương Dương mà em kể “Chưa bao giờ đi một mình qua cầu”. Chẳng đêm nào là anh không vào blog của em để đọc những vần thơ, những câu chuyện của em. Và anh rất thích bài thơ “Nhớ” của em

“Em chờ anh đến đã lâu

Sao anh không nói một câu hẹn hò

Hay là anh đến bất ngờ

Hay là sẽ chẳng bao giờ gặp em

Anh ơi có thật anh quên

Người em bé bỏng ngày đêm đợi chờ

Một dòng tin nhắn vu vơ

Tiếng chuông điện thoại thẫn thờ lòng em

Ngoài kia nắng đổ bên thềm

Trong này giông bão tim em thật rồi”.

Cả bài này nữa Diệp Thư ạ!

Miền nhớ

“Lâu rồi không thấy anh qua

Con tim thổn thức chắc là anh quên

Hoa quỳnh chỉ nở về đêm

Con tim em nở giữa miền nhớ thương”

Nhẹ nhàng, tình cảm như chính em vậy!

[irp]

Hôm qua lúc em bị bỏng, anh áy náy lắm. Tại anh mà, phải không? Chắc là em đau lắm phải không? Lúc cầm tay em áp vào mang tai anh, anh chỉ sợ em giận, nhưng nếu em giận thì anh cũng đành chấp nhận vì anh sợ em đau. Những lúc nhìn em nấu nướng, anh chỉ ao ước anh và em sẽ là hai nhân vật trong bài hát “Bức thư tình đầu tiên” của nhạc sĩ Đỗ Bảo…”

Hai chiếc USB

Vừa lúc, có tiếng chuông điện thoại. Tuấn gọi.

– Chào Diệp Thư!

– Dạ!

– Em đang làm gì vậy?

– Em đang nghe bài hát đó

– Em có thích bài đó không?

– Bài hát thật hay và ca sĩ hát cũng thật hay

– Không, ý anh là…

– Anh à! Em rất thích hai chiếc USB. Đó là món quà thật đặc biệt. Em rất thích và rất bất ngờ!

– Vậy là em đồng ý rồi phải không?

5 năm rồi. Nhưng cô vẫn giữ thói quen đeo 2 chiếc USB trên cổ. Thỉnh thoảng anh lại chở cô trên chiếc xe máy, đi một vòng từ cầu Long Biên, xuống đường Ngọc Lâm, qua Nguyễn Văn Cừ và vòng lên cầu Chương Dương. Ngồi sau xe, cô ngân nga hát đoạn cuối bài “Bức thư tình đầu tiên”

“Anh nhớ em

Anh nhớ em miên man bên trang thư tình gửi đến em

Bạn đời ơi,

Anh mơ mỗi sớm tỉnh giấc,

Mắt anh kiếm tìm,

Tai anh lắng nghe,

Môi anh cất tiếng gọi,

Và vòng tay anh rộng mở đón em vào lòng”.

Tiếng lách cách của hai chiếc USB chạm vào nhau, tiếng cười, tiếng hát, tiếng nước vỗ bờ đã tạo nên một âm thanh hạnh phúc của anh và cô.

[irp]

CHIA SẺ