Ta hãy sống với những ngày đang sống

0
84

Ta hãy sống với những ngày đang sống – Khi lòng bao dung có thể chấp nhận mọi điều thì có nghĩa ta đã không ít lần khóc với cuộc đời để học chữ thứ tha.

Đã không ít lần tôi tự hỏi cảm xúc của mình bây giờ trôi về đâu mà tôi không thể nào gõ ra trên bàn phím từng dòng thân thương như ngày xưa được nữa? Lâu lắm rồi, không chỉ riêng tôi mà rất nhiều người đã nhận ra tôi ít trải lòng mình hơn trên trang viết. Tôi không biết phải giải thích như thế nào vì chính bản thân tôi cũng ngạc nhiên vì điều đó. Có lẽ khi tuổi thanh xuân bắt đầu tàn cũng là lúc tôi nhận ra tôi biết giữ cho mình nhiều hơn, giữ những dòng cảm xúc trực trào, giữ những yêu thương rực cháy và chỉ trao khi tình yêu đã chín.

Ta hãy sống với những ngày đang sống

Ta hãy sống với những ngày đang sống

Lâu lắm rồi, chợt nhận ra rằng mình không còn thấy trái tim rạo rực bởi cảm giác yêu thương một ai đó vô cùng đặc biệt. Tôi không đổ lỗi cho những năm tháng thanh xuân và những tàn dư quá khứ, chỉ đơn giản nghĩ rằng có lẽ những ngày sống và yêu hết mình ấy bây giờ đã qua và giờ đây, thật khó để mở lòng cho một tình cảm mới. Đôi khi tôi không biết mình nên vui hay buồn trước những đổi thay không nằm trong ý nghĩ của mình như vậy nữa? Chẳng trái tim nào muốn cô đơn, muốn vật lộn với những dòng nước mắt nhưng nếu không có những lần đối diện với cảm xúc đó, có lẽ tuổi thanh xuân sẽ thiếu vắng đi vị mặn của cuộc đời.

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống của một đời người có đủ vị. Mỗi chúng ta đều có một công thức riêng để tự pha chế nó, làm sao để cái vị đó không quá liều. Sau quá nhiều những yêu thương, ngọt ngào và đắng đót, tôi bây giờ cũng đã biết dung hòa cảm xúc để cân bằng cuộc sống của mình. Tôi không nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lung linh và trái tim rạo rực của cô gái 15 thủa nào khi cùng người bạn trai học chung lớp đi dạo dưới hàng cây hoa sữa năm xưa. Tôi cũng không còn hờn trách ông trời quá đỗi bất công vì đã không trao cho tôi cái hạnh phúc được sát cánh bên người đàn ông mà tôi từng yêu tha thiết ấy. Bây giờ, tôi nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bao dung, bằng trái tim vị tha và không ngừng cố gắng. Chặng đường phía trước còn dài, phải đi để còn nắm lấy hạnh phúc của mình nữa chứ.

Và rồi, đôi khi trên chặng đường ấy, tôi học được cả cách chế ngự nỗi thất vọng bằng một nụ cười. Tôi hay tin vẩn vơ, cái cần tin thì chẳng bao giờ tin, cái đừng tin thì lại cứ thế bấu víu vào tin. Tôi dại dột là thế nhưng ơn trời, vẫn còn biết tin ở mình. Mỗi ngày, tôi nhận được rất nhiều những lời động viên dịu dàng và lời dạy bảo khắt khe đầy yêu thương của những người đang cùng tôi sống. Tôi biết ơn họ rất nhiều để rồi nhiều lần tự hỏi không biết mình phải làm gì, phải yêu thương như thế nào cho đúng và đầy để xứng đáng với niềm tin yêu ấy. Nếu cứ sống như mình vẫn luôn sống, vậy đã đủ chưa hay tôi phải cho nhiều hơn thế nữa? Những người được nhận là những người hạnh phúc nhưng chẳng phải, tôi cho đi, tôi sẽ còn hạnh phúc hơn. Người ta bảo hạnh phúc hay khổ đau cũng do con người mà nên. Nếu thế thì cứ tin và cứ làm những điều tốt đẹp, liệu rồi hạnh phúc có đến với mình không?

Có nhiều đêm tôi ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những ký ức của ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim tôi suốt cuộc đời còn lại? Có lẽ, sẽ chẳng bao giờ tôi ngưng nói lời cảm ơn tới những con người đang cùng tôi sát cánh ấy. Tôi chưa bao giờ hoài nghi về những yêu thương mình có nhưng đôi lần vẫn không tránh khỏi cảm giác thấy chông chênh. Có lẽ những đổi thay trong cuộc sống đã khiến tôi phải dịch chuyển, ngay cả những suy nghĩ của mình. Không, thật ra tôi không muốn dịch chuyển, tôi chỉ muốn uyển chuyển xê dịch nó sang một nơi nào đó để cuộc sống của mình vẫn tốt đẹp hơn mà thôi dù tôi không biết chắc liệu mình có kiểm soát được sự yếu đuối sẵn có trong trái tim mình không nữa.

Suy cho cùng, dẫu có trót mang trong mình sự nghiệt ngã của một trái tim đầy đa cảm và một ký ức từng chất chứa đầy nước mắt trong trẻo của tuổi thanh xuân thì tôi vẫn muốn cảm ơn những đắng đót ngọt ngào của ngày đã qua ấy để nhận thức rõ được một điều rằng: “Mình đã sống những ngày thật trọn vẹn”.