Tôi là kẻ thất tình

0
99

Tôi là kẻ thất tình – Có ai nghĩ được trước điều gì không? Nhất là trong tình yêu, không có gì là không thể xảy ra. Và con người cũng thế. Ừ, Tôi là 1 kẻ thất tình. Tôi cười với mọi người. Ừ, thì tôi có tình mà thất. Thế thôi..! Đơn giản tôi chỉ muốn nghĩ thế.

Người ta cho tôi cái quyền được yêu, và để giờ đây tôi lại lững thững 1 mình. 1 kẻ chới với mất phương hướng. Lạc!

Tôi là kẻ thất tình

Ừ, thì chúng ta thất tình. Vì 1 ai đó mà chúng ta đang như thế này đây. Tôi hiểu, bạn hiểu lí do của sự thất tình đó. Lý do thì có rất nhiều : K hợp nhau, có người thứ 3, gia đình hay đơn giản là người kia hết yêu mình…. Dù lí do gì đi chăng nữa, chúng ta đều phải chấp nhận. Vì người kia muốn thế. Từ 1 phía thì làm sao còn có thể yêu nhau được nữa. Trừ khi tiếp tục yêu người ta 1 cách âm thầm…Chúng ta chia tay khi đang còn yêu…Tình yêu của mỗi người là mỗi sự khác biệt.

Thời gian đầu quả thật rất khó khăn. Chúng ta bắt buộc đi trên con đường đấy thôi. Khó khăn thật đúng k?. Tất cả mọi thói quen dường như bắt buộc phải thay đổi. Thay vào đó là những thói quen khác. Và đi kèm theo với từ ” 1 mình ”. Cảm giác thật đau đớn biết bao nhiêu.

Đầu tiên của sự thay đổi đó là KHÓC : có lẽ bao nhiêu nước mắt đều được đưa ra, cho tới bây giờ nhiều lúc tôi muốn khóc lắm nhưng k thể.
Rồi tiếp theo đó là SỢ : sợ phải đối mặt với mọi thứ, với kỉ niệm.Sợ lúc nào đó đi trên đường ta thấy có 1 người ngồi sau lưng người ấy. Ta đủ chịu đựng được k?. Sợ đi qua những con đường thân quen, sợ đối mặt. Ta buồn đau, nhung nhớ, khóc lóc. Đôi khi ta lại muốn người ta thấy được hiện tại ta đang như thế nào. Để lúc đó lại được người ta quan tâm như lúc xưa. Liệu nước mắt có đưa người ấy quay lại với mình k?
Và ta muốn QUÊN. Ta tìm cách để quên đi, quên đi người, quên đi vết thương,quên đi kỉ niệm, quá khứ, quên đi nỗi đau, và quên đi tình cảm mà ta đã dành cho người. Ta muốn mất trí…
Vẫn hy vọng, chờ đợi 1 cách mong manh. Ảo tượng 1 cái gì đó quá xa xôi. Vẫn hy vọng người ta sẽ trở về lại với mình. Nếu lúc đó người ta cầu xin sự tha thứ, chắc mình sẽ sẵn sàng tha thứ. Hàng đêm dằn vặt với bóng đêm, làm bạn với mất ngủ. Như thế, mọi thứ đang dần nuốt chửng chúng ta…

Hay đơn giản, trong danh bạ điện thoại vẫn lưu số người đó, vẫn giữ lại những tin nhắn. Mong người ta sẽ gọi lại cho mình hoặc gửi cho mình 1 cái sms nào đó. Nhiều lúc muốn cầm lấy cái điện thoại, và ấn vào số quen thuộc để được nghe giọng nói quen thuộc đó. Chờ đợi 1 câu nói: Anh nhớ em. Và vẫn giữ những kỉ vật giữa 2 đứa.

Suốt ngày chờ đợi 1 cái nick yh sáng đèn, để ý từng lúc người ta online, để ý từng dòng stt, blog, avatar của người đó. Nhiều lúc, những cái đó lại trở thành mũi dao đâm vào tim mình. Stt đó, avatar đó đã k còn dành cho mình. Nhưng thấy người ta online có nghĩa là người ta vẫn đang ổn rồi. Mình cũng đỡ lo lắng hơn.

Chia tay rồi mà ta vẫn quan tâm tới người đó thật nhiều, như thể vẫn đang còn yêu nhau. Mặc dù, có lẽ người ấy k cần sự quan tâm đấy.Ta vẫn lo lắng mỗi khi trời bất chợt đổ mưa trong giờ người ta đang đi học, sợ người ta sẽ bị ướt, sẽ bị cảm. Sợ người ta k ăn uống đầy đủ. Với chúng ta, im lặng k có nghĩa là ngừng yêu thương, chia tay k có nghĩa là hết quan tâm. Mặc dù, sự quan tâm đó chỉ là thầm lặng.

Luôn luôn sống trong nhớ nhung đau khổ, kỉ niệm luôn luôn ùa về… Nhớ… rất nhớ… nhiều lúc muốn chạy thật nhanh tới bên người đó. Nhưng k thể. Sợ lại bị xua đuổi. Và người đã k còn cần ta…

Tôi là kẻ thất tình

Những lúc ta buồn… người ta cần nhất là người ấy.
Những lúc ta khóc…mong lại được người ấy dỗ dành.
Những lúc chông chênh… lại cần bờ vai của người đó.
Những lúc cô độc… cảm thấy cần người đó biết bao nhiêu. Muốn người đó ở bên mình mãi mãi.

Ta hận…
Hận vì người đối xử như thế với ta.
Hận vì người thay đổi quá nhanh, quên ta quá nhanh.
Người để lại cho ta sự yêu thương đó bằng những cái nhìn thật xa lạ. Bằng những lời cay đắng. Và người đang ở bên ai kia.
Người để lại cho ta sự quan tâm đó bằng sự hờ hững.
Người để lại cho ta lại là những kỉ niệm ngọt ngào và những nỗi đau người mang tới.
Người để lại cho ta nỗi nhớ về 1 con người, về 1 cuộc tình, và về những gì người đã làm.Và bằng những lời ngụy biện.
Cảm xúc nhiều khi thật lẫn lộn, khó thoát ra được. Cảm giác giữa yêu và hận…Lý trí k thoát nổi cảm xúc. Trong lòng từng cơn bão cứ nổi lên..Từng vết thương cứ dày vò ta mãi
Muốn hận người nhiều lắm chứ. Ngày hôm qua, người còn yêu nhưng tới hôm nay người đã thay đổi. Thay đổi bằng 1 sự xa lạ mà ta k thể hiểu nổi…
Người có người thứ khác ư? Ừ, trái tim là của người. Ta đâu có thể làm chủ được. Ta chỉ biết chấp nhận.
Ầm thầm đau và âm thầm chịu đựng. Nghĩ 1 cách đơn giản : ” Người ta yêu thương nhất lại là người làm đau ta nhất ” Và ” Người đã thay đổi ” . Chỉ có chúng ta đau, chúng ta nhớ. Và chúng ta tìm mọi cách để quên đi.

Nhìn thẳng vào sự thật… Người ta đã như thế nào với ta ?. Người ấy thay đổi, đã quên. Và đã rời xa chúng ta rồi. Chúng ta phải học cách buông tay. Sẽ rất khó khăn để quên. Vì nó gần như đã gắn liền với chúng ta rồi.

”Tôi đau trên nỗi đau của mình, và cũng đau trong nỗi đau của người khác,của những người cùng cảnh ngộ.Tôi k cười trên sự đau khổ của ai,cũng như k đánh giá t.y của người khác.Ai cũng có t.y riêng của họ, hãy tôn trọng nó.K ai cảm nhận đc nỗi đau đó bằng chính bản thân người đó đâu.Ai mà k muốn được yêu thương,che chở.Đừng cười,vì bạn k phải là người ta.Đúng hay sai,cũng chỉ là vì cái người ta gọi là YÊU”

Cuộc sống còn dài lắm, k thể chôn vùi mãi trong nỗi đau khổ đó được. Mình cũng thương chính mình lắm chứ. Cứ làm tổn thương chính mình mãi ư?. Cứ vô vọng mãi như thế sao?. Sẽ được bao lâu. Thời gian thì k ngừng trôi. Bản thân mình vẫn đang ôm ấp bóng hình đó, vẫn đang rất nhớ người đó. Đau khổ lắm chứ, tuyệt vọng, chông chênh, mất thăng bằng. Và ta đã gần như lúc đó ta đã mất niềm tin

Cuộc sống này còn rất nhiều chông gai lắm, hãy xem nó là thử thách, vì ai biết được rằng sau này sẽ có thử thách khó khăn hơn. K ai giúp chính mình bằng bản thân mình được đâu. Cuộc sống thay đổi khi cách nhìn của ta thay đổi. Chúng ta đang đau trong nỗi đau của chính mình. Và cũng phải bước tiếp trên con đường của riêng mình. Dẫu biết thật khó khăn. Hãy tự cứu chính mình đi.Đừng hành hạ bản thân mình nữa nhé. Còn có nhiều cách mà…Người ta phũ thì mình phải giũ cho sạch…

Tôi là kẻ thất tình

Đừng hối hận về những gì đã qua, đã qua thì k thể lấy lại được. Hãy tự hào vì mình đã yêu thật lòng…

Hãy nghĩ, mình đã k làm gì sai cả. Người ta đã k nhận ra được tình cảm của bạn dành cho người ta như thế nào. Hãy SỐNG để chứng minh rằng những nỗi đau chỉ có thể làm ta mạnh mẽ hơn. Đừng ép mình phải QUÊN. Cũng đừng HẬN. Tha thứ là cách trả thù tốt nhất.Đời thử sức. Kẻ yếu thì gục nằm đó, hoặc tự kết thúc mình đi. Kẻ có nội lực kiên cường sẽ tồn tại và chứng minh đc mình là ai.Ai cũng từng chạm vào mức thấp nhất. Sao cứ phải chĩa mũi dao vào mình.

Tới 1 ngày nào đó, khi nhìn lại, khi bạn đã vượt qua được. Bạn sẽ cảm thấy mình mạnh mẽ ntn.
Và ở 1 nơi nào đó, đang có người đợi bạn đấy.

Tình yêu là tình yêu, cuộc sống là cuộc sống. Tình yêu có thể vỡ. Nhưng cuộc sống thì k. Bạn vẫn còn những người yêu thương bạn nữa mà.Mọi người k muốn nhìn thấy bạn như thế mãi đâu. Hãy tự khẳng định chính mình. Để 1 ngày nào đó, người ta nhìn lại, sẽ cảm thấy thật hối hận…Khi bạn nhìn cuộc sống 1 cách thoải mái hơn, lạc quan hơn, bạn sẽ thấy khác đấy. Tin vào chính mình, tự giúp và tự cứu chính mình đi.
Cuộc sống đang còn dài nữa đấy…Đừng dừng lại…!

Đơn giản, chúng ta có tình mà thất…!