Xin lỗi vì anh yêu em quá nhiều

0
152

Xin lỗi vì anh yêu em quá nhiều – Người ta đi tìm Tết cũng như đi tìm hạnh phúc, có khó nhọc nhiều mới thấy yêu nó một cách sâu sắc!

Lặng yên nghe tiếng mưa rơi
Lặng yên để thấy đêm trôi…

Anh không biết phải nói gì nữa, tất cả chỉ là một giấc mơ thôi sao em? Nếu vậy thì đừng để anh thức nhé, vì anh còn yêu em lắm…

Xin lỗi vì anh yêu em quá nhiều

Em có biết không, từ ngày mình gặp nhau, rồi yêu nhau, đã có biết bao kỉ niệm mà suốt cuộc đời này anh không thể nào quên được. Anh không thể đếm hết được em à, đã có bao nhiêu lần anh thấy trống vắng và nhớ em khi không có em bên cạnh? Và càng không thể định lượng chính xác tình yêu anh dành cho em lớn đến mức nào, chỉ có thể nói rằng “Anh yêu em nhiều lắm…”
Thế mà “trong hai ngày qua, hai ngày không nghe tiếng nói của anh, hai ngày sống không có anh, em không có cảm giác gì cả, không một chút nhớ, không một chút vấn vương mà lại thấy thoải mái, bình thường…”. Anh không nhớ rõ mình đã nghe em nói gì nữa, có lẽ lúc đó anh đã kìm nén cơn đau nhói từ trái tim, anh nhớ là tim anh đau lắm, anh muốn bật khóc để không còn cảm giác đó nữa. Anh cảm thấy mình quá yếu đuối, bàn tay anh quá nhỏ bé để giữ được em trong cuộc đời anh. Em không còn yêu anh nữa… Anh thấy mình cô đơn, lạc lõng để bước tiếp quãng đường còn lại, quãng đường mà em đã từng hứa là “sẽ cùng anh bước đến phía cuối con đường”. Có phải tình yêu “chỉ là một giấc mơ thôi” không em? Anh đang quanh quẩn trong giấc mơ của mình mà không tìm thấy lối ra. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời còn lại của anh sẽ vắng bóng em, sẽ không còn cách gọi quen thuộc “Mèo, Heo” nữa, có phải vì anh và em đã quá gắn bó và có quá nhiều kỉ niệm? Anh cũng không dám nghĩ rằng sau này em và anh sẽ yêu một người khác, và rồi chúng ta có còn nghĩ về nhau không?Em khuyên anh nên tìm một người yêu anh thực sự, một người con gái tốt hơn em, nhưng trên này còn có “Heo Con” thứ hai không, còn có một người có thể mang đến anh những ngày hạnh phúc như vậy không? Anh thấy cô đơn, lạc lõng giữa bạn bè, giữa gia đình và giữa chính con người của anh. Anh biết rằng em không còn cảm giác với anh nữa, nhưng anh vẫn yêu, anh có quá mù quáng và cố chấp không? Anh nhớ rằng mỗi khi giận nhau, dù em có lỗi hay anh có lỗi, anh đều làm lành trước. Em không còn cảm xúc nuối tiếc và níu kéo anh nữa. Có những đêm đôi mắt anh ướt vì nghĩ về sự thật đó. Một sự thật làm anh bị tổn thương, nhưng anh biết rằng, điều đó không còn ý nghĩa gì với em nữa rồi…

Ngày đến bên nhau, em nhớ không? Sao lúc ấy rụt rè và ngây thơ quá. Bao ước mơ theo em về mỗi khi mình bên nhau, lại có những lúc giống như hai đứa trẻ tinh nghịch chơi đùa với những giấc mơ đầu đời. Khi xa em rồi, tất cả cũng theo em mà đi mất, chỉ còn một thứ duy nhất ở lại là nỗi nhớ về em. Để rồi có những lúc anh mong thời gian trôi qua thật nhanh, để ước mơ mau chóng trở thành sự thật. Bây giờ anh lại đang cô đơn với chính ước mơ ấy, khi mà hạnh phúc không còn như xưa. Anh biết rằng thế giới này không là cổ tích với những ước mơ viễn vông, nhưng những ước mơ của anh… có viễn vông không em? Cơn Mưa anh không còn giữ được Gió bên mình… Anh lang thang trong đêm dài, trong những giấc ngủ không trọn vẹn vì những lúc chợt tỉnh giấc, để rồi sau đó lại thức vì bất chợt nghĩ đến sự thât ấy. Lại đau lòng, lại nhói tim…

Xin lỗi vì anh yêu em quá nhiều

Anh biết rằng quá khứ nghiệt ngã kia đã mang đến em quá nhiều nỗi đau, những suy nghĩ, hành động của em cũng một phần do nó chi phối. Nhưng Em ơi! Anh cũng đau đớn đâu khác gì em. Lần đầu tiên biết được sự thật ấy, anh thấy thương em vô cùng. Anh không cần biết rằng câu chuyện đã xảy ra như thế nào, do em tự nguyện hay do người ta cưỡng bức. Anh chỉ biết rằng, những sự việc mà anh thường thấy trên báo, những câu chuyện cảm động về những người con gái lầm đường lỡ bước mà anh thương… đã xuất hiện ở người yêu của anh. Anh nghĩ rằng đây cũng là cơ hội để anh chứng tỏ rằng, anh luôn dành cho em một tình yêu thực sự, anh muốn danh rộng cánh tay của mình để đón em, yêu thương và che chở cho em…Anh không dám nói rằng anh mạnh mẽ để có thể dồn nén được tất cả cảm xúc trong cuộc đời mình. Và vì vậy, anh không thể không buồn, không khóc khi biết về quá khứ của em. Không phải anh buồn,anh khóc khi anh không phải là người đầu tiên của em, được chiếm hữu tất cả về em, theo tư tưởng của hầu hết con trai ngày nay mà anh buồn vì quá thương em, em đã bị người khác lợi dụng, em đã từng không biết thế nào là tình yêu thực sự, vì có thể, người ta chỉ đến bên em với mục đích làm sao chiếm được thể xác của em rồi bỏ mặc em. Anh nói có quá không em? Đó là sự thật đấy em à…

Em nghĩ như thế nào nếu em không nói những chuyện ấy cho anh nghe? Nếu là anh thì anh thấy mình có lỗi và không xứng đáng với em vì em yêu anh chân thành. Nhưng rồi em đã cho anh biết tất cả, sau nỗi buồn là niềm vui vì anh biết rằng em đã hiểu anh yêu em như thế nào, và nền tảng của tình yêu được xây dựng từ sự chân thật phải không em? Vì vậy, em đừng bao giờ nghĩ rằng em đã có lỗi với anh và đừng xem quá khứ đó là nỗi mặc cảm theo em suốt cuộc đời. Đừng vì nó mà luôn nhún nhường anh trong mọi chuyện và nhất là không bao giờ nói lên suy nghĩ của mình. Anh cần lắm những lời chia sẻ của em với anh, vì anh luôn muốn biết em nghĩ gì về tình yêu của mình. Còn anh sẽ xem quá khứ đó là động lực để anh yêu em nhiều hơn, quan tâm, che chở cho em bằng tất cả mọi việc anh có thể làm…

Thế nhưng… chuyện đời không đơn giản đâu em nhỉ? Yêu em nhiều quá, hóa ra lại là một cái tội của anh. Anh luôn muốn làm tất cả vì em nên vòng tay của anh đã trở nên quá ngột ngạt, bó chặt lấy em. Em nói rằng em muốn được tự do… Anh sợ rằng bất chợt một lúc nào đó, anh không kìm nén được và tất cả sẽ vở òa trong đau nhói. Anh không dám nói rằng mình bị tổn thương nhưng thực tế thì em đã mang cho anh một vết thương lòng mà anh biết rằng không thể nào tránh khỏi. Tim anh càng nhói đau khi em nói ra những lời mà không một chút cảm xúc, không một chút thời gian để suy nghĩ…

Em ơi, nếu anh có lỗi thì sao em không nói cho anh biết sớm hơn, để bây giờ anh lại phải nhận một vết thương lòng từ người anh yêu nhất? Đã từ lâu rồi, anh luôn muốn em “tội nghiệp” anh, xem anh là một kẻ “đáng thương” trong tình yêu, vậy mà những lúc giận nhau, dù ai có lỗi đi chăng nữa thì cũng chỉ có mình anh mở lời rồi cũng mình anh kết thúc mọi chuyện. Em im lặng làm anh cũng không biết em nghĩ gì, để rồi những khi anh nhắc đến, em đều “Ừ”. “Em không có gì để nói với anh sao?”. “Ừ”. “Vậy thì kết thúc mọi chuyện ở đây, không liên lạc với nhau nữa nhé?”. “Ừ”. Em trả lời như vậy, làm anh nghĩ rằng, nếu anh hỏi “Mình chia tay nhé?” thì em cũng sẽ “Ừ” thôi. Thực tế thì anh giận quá nên đã thử hỏi em những câu hỏi đó, anh không ngờ là em lại lạnh lùng như vậy, không có chút gì gọi là sự luyến tiếc và sợ… mất anh. Anh thất vọng và chìm vào những giấc ngủ mà anh mong rằng, khoảng thời gian đó anh sẽ tạm quên những chuyện đau buồn vừa mới xảy ra, nhưng nào có ngủ được đâu, khi mà “cố quên là sẽ nhớ”. Anh không biết là gì cả, anh bối rối với chính suy nghĩ của bản thân mình.

Anh không biết kết thúc lá thư này như thế nào, vì anh sẽ không gửi cho em đâu, và em cũng sẽ không biết một đều rằng, anh sẽ luôn ở bên em, dù em có còn yêu anh như lúc đầu nữa không. Mong rằng sau này, nếu ta không thể đến được với nhau, em cũng sẽ luôn nhớ đến anh, một người con trai đã đi ngang qua đời em, đã yêu em thật nhiều, là “anh Mon của Bé Heo”, như vậy có được không em?

Gió hỏi vì sao hoa bắp lay
Để cho đôi má mộng căng đầy.
Nhớ em như thể chưa từng nhớ
Đôi dòng mực tím khẽ nên thơ…

Không biết bây giờ em đang làm gì khi không còn cảm giác về anh, khi không còn nỗi nhớ dành cho anh. Anh… Anh nhớ em nhiều lắm!

CHIA SẺ