Câu chuyện buồn và cử chỉ đẹp tại sân bay Tân Sân Nhất

0
150

Câu chuyện buồn và cử chỉ đẹp tại sân bay Tân Sân Nhất” – Tối hôm 26/9 vừa qua, câu chuyện cùng tấm hình một khách hàng tại sân bay Tân Sơn Nhất được chia sẻ từ facebook anh tiếp viên hàng không Kim Hoàng đã dấy lên rất nhiều lời động viên khen ngợi nhưng cũng không ít dè bỉu trong cộng đồng mạng.

Tôi xin phép được chia sẻ lại bên dưới đây:

“Sáng nay trong lúc tôi đứng làm việc với bộ phận mặt đất thì chứng kiến được sự việc này. Có chút gì đó khiến tôi suy nghĩ đến bây giờ.

Câu chuyện buồn và cử chỉ đẹp tại sân bay Tân Sân Nhất

Câu chuyện buồn và cử chỉ đẹp tại sân bay Tân Sân Nhất

Lúc này chỉ mới tầm hơn 5g sáng, tôi đang loay hoay đứng chờ làm thủ tục lấy vé của mình thì có một chị gái dáng người nhỏ con, tầm hơn 1m50, gầy gò, gương mặt hơi hốc hác nước da ngăm đen, gương mặt lộ rõ vẻ tiều tuỵ và hoang mang. Chị mặc một bộ đồ cũng khá cũ với đôi dép cao su, hành lí cũng chỉ là cái giỏ xách cỡ lớn (Cái vali trong hình là của ông khách đứng kế bên). Chị đến bên cô nhân viên đang làm thủ tục cho tôi và có vẻ vội vã. Tôi đứng nép ra cho chị làm trước vì việc của tôi thật sự cũng không cần gấp. Chị nói với cô nv: 
– Chị ơi cho em đổi vé lên chuyến 6 giờ sáng với. 
– Vậy chị phải bù thêm 280 ngàn nữa nhé chị. 
– Dạ vâng. 
– À nhưng chị ơi chuyến này hết vé rồi. 
– Thế giờ phải làm sao ạ? Chị giúp em với. Em phải về gấp. 
– Bây giờ mình chỉ còn vé hạng thương gia thôi chị ơi. Phải bù 1,500,000₫ lận. 
– Dạ vâng. Vậy chị đổi cho em đi vé thương gia đi. 

Tất cả mọi người, trong đó có tôi, đều ngạc nhiên với câu nói vừa rồi của chị. Qua nét mặt chị, tôi cam đoan chắc rằng chị cũng không biết cụm từ ‘Vé hạng thương gia’ là gì. Chị vội cho tay sâu vào trong túi áo khoác và lôi ra 1 cọc tiền chẵn có, lẻ có và chắc có khoảng 20 tờ 500 ngàn. Các anh bên OCC đều quay sang nhìn và tỏ vẻ cười hài hước với chị như ý ‘Chắc bà này sĩ diện, chơi trội đây…’. Trong lúc chị đóng tiền để đổi vé. Anh nv OCC liền hỏi với vẻ có tí trêu chọc nhẹ:
– Chị mua vé hạng thương gia luôn à??

Chị trả lời với giọng hơi gấp:
– Dạ vâng. Chứ mẹ chết thì phải làm sao hả chú???

Vừa nói xong. Chị đưa tay lên che miệng khóc khẽ.. Một lần nữa mọi người lại thêm một lần chuyển biến tâm trạng. Những ánh mắt, những nụ cười hàm ý lúc nãy tắt hẳn. Chắc hẳn ai cũng thấy có tí gì đấy hơi áy náy và cắn rứt với chị. Tôi cũng thoáng có tí nặng lòng.. Anh nv OCC lúc nãy hỏi trêu chị thay đổi sắc mặt: “Mẹ chết à???”. Chị khẽ gật đầu trong lúc bối rối. Anh bảo chị đứng đấy đi rồi bỏ ra khỏi bàn làm việc, tiến thẳng đến khu vực check-in. Ít phút sau anh quay lại và nói với chị:
– Đổi vé xong chị đi đi nhé. Không phải bù thêm tiền bạc gì đâu. 

Cô nv làm vé gửi trả lại 1tr500 ngàn lúc nãy cho chị. Chị cảm ơn anh OCC, không giấu được sự vui mừng trên gương mặt..

Tôi lúc này khá mệt mỏi vì thiếu ngủ, nhưng bỗng thấy vui vui trong lòng. Đúng là tình người lúc nào cũng thiêng liêng và cao đẹp. Tôi cũng tự hào về hành động đẹp của anh đồng nghiệp cùng chung mái nhà Tổng công ty của mình.

Thôi, hết giờ tâm sự rồi!! Kim lại kéo vali lên đường đi qua Đức đây. Đêm nay sẽ là một đêm siêuuuuu dàiiiiii.”

Với tôi, câu chuyện đơn giản là một cử chỉ đẹp, một tình người xứng đáng được khen ngợi, thay cho một số ít những câu bình luận dè bỉu như thể đó là một chiêu giật tít câu like của tác giả hay trò quảng bá thương mại của doanh nghiệp.

Kim Hoàng phản bác những ý kiến tiêu cực, dập tắt những suy nghĩ gọi câu chuyện là “sắp đặt”:

Vì nhìn chị ấy ai cũng hiểu chị không phải vào đây để lừa lọc gì cả. Không ai mang mạng sống của Mẹ mình ra chỉ để đổi được chuyến bay.

Ngoài ra anh còn chia sẻ thêm:

Việt Nam khác nước ngoài ở một điểm, nước ngoài họ có luật và họ tuyệt đối tuân thủ, làm việc theo luật bất kể hoàn cảnh nào. Còn Việt Nam thì không! Chúng ta có cụm từ gọi là ‘lách luật’. Nhưng trong hoàn cảnh này tôi thấy đây là một sự ‘lách luật’ tích cực.

Bản thân tôi muốn cảm ơn anh bạn tiếp viên đã chia sẻ câu chuyện ý nghĩa trên.

Đáng tự hào lắm khi trong cuộc đời chật ních cái xô bồ chen lấn này, con người ta lúc cần vẫn có thể nương tựa vào nhau, vẫn luôn có những cử chỉ đậm chất nhân văn đến thế!