Tự sự của người phụ nữ chuyển nhà tới bệnh viện vì ung thư

0
97

Lạc quan trước bệnh tật, vui sống mỗi ngày chính là những điều mà người phụ nữ này, cùng nhiều bệnh nhân khác luôn tâm niệm.

Trên fanpage của Mạng lưới ung thư vú Việt Nam có đăng tải bộ ảnh về câu chuyện cuộc đời của cô Đào Thị Huệ – một trong những bệnh nhân mắc ung thư vú. Cô Huệ quê ở Vũ Thư, Thái Bình. Các anh em của cô đã mất, chỉ còn lại duy nhất người em gái. Cô đã lên bệnh viện Trung ương điều trị hơn 3 năm nay, chính những ngày sống cùng các bệnh nhân khác, những câu chuyện trong đời sống thường ngày đã khiến cô có thêm niềm lạc quan vào tương lai phía trước.

Người phụ nữ bị ung thư vú

Tôi phát hiện mình bị u xơ tuyến vú từ năm 2005. Ban đầu là do tôi thấy mình có hạch nên đi bệnh viện kiểm tra. Nghe bác sĩ nói là bị u xơ lành tính, tôi cũng yên tâm mà uống thuốc và đi khám định kỳ theo chỉ định của bệnh viện. Trong một lần khám, bác sĩ bảo sẽ chuyển tôi lên bệnh viện Trung ương, vậy mà tôi còn chẳng biết nó ở đâu, chữa bệnh gì.

Nghe tin, em tôi khóc òa lên, bởi chính nó mới biết đó là bệnh viện K, là bệnh viện ung thư, còn tôi lúc ấy chỉ cười. Năm đó chính tuổi đẻ của tôi là 64 tuổi.

Người phụ nữ bị ung thư vú

Cùng năm đó, tôi phẫu thuật cắt hai bên vú. Được thông báo là không phải truyền hóa chất, chỉ cần phải uống thuốc nội tiết tôi vui vẻ trở về. Được một thời gian, tôi sút cân rồi thấy mình đau nhức, tôi đi khám thì đã biết bệnh di căn vào xương.

Sau đó tôi “chuyển nhà” tới bệnh viện, tính đến nay đã được hơn hai năm. Tất cả vật dụng cá nhân, quần áo, đồ đạc đều được gói ghém trong mấy thùng giấy để ở đây.

Người phụ nữ ung thư chuyển nhà tới bệnh viện

Hai năm điều trị ở bệnh viện, cũng nhiều đêm tôi khóc thầm. Nhiều khi tôi đau rời rụng chân tay nhưng tôi luôn cố gắng tự động viên chính mình cho qua những cơn đau. Gặp được những chị em cùng cảnh như mình, tôi luôn cố gắng giúp đỡ, động viên họ. Nhiều chị em nhờ có những câu hỏi của tôi mà đã ổn định được tinh thần để mà chữa bệnh.

Người phụ nữ bị ung thư vú

Người phụ nữ bị ung thư vú

Từ ngày vào bệnh viện, tôi thấy viện còn vui hơn ở nhà. Rất nhiều người đều hỏi sao tôi có thể cười vui cả ngày như vậy. Có lẽ chính việc phải vật lộn với tật nguyền từ nhỏ đã giúp tôi tỉnh táo và giữ tinh thần như vậy. Tôi nói: “Phải cười, phải hát để cho qua cơn đau”. Tôi vẫn phải sống vì tôi còn một nguyện vọng là đưa được hài cốt liệt sĩ của anh tôi tại TP. HCM trở về nhà.

Photo: Nguyễn Thị Thu Hương ( sinh năm 1987)

Ghi chép lại câu chuyện: Vũ Thị Hương Giang (sinh năm 1987)

Theo: Tiin